咏 yǒng 双 shuāng 白 bái 鹭 lù - - 雍 yōng 陶 táo
双 shuāng 鹭 lù 应 yīng 怜 lián 水 shuǐ 满 mǎn 池 chí , , 风 fēng 飘 piāo 不 bù 动 dòng 顶 dǐng 丝 sī 垂 chuí 。 。
立 lì 当 dāng 青 qīng 草 cǎo 人 rén 先 xiān 见 jiàn , , 行 xíng 傍 bàng 白 bái 莲 lián 鱼 yú 未 wèi 知 zhī 。 。
一 yī 足 zú 独 dú 拳 quán 寒 hán 雨 yǔ 里 lǐ , , 数 shù 声 shēng 相 xiāng 叫 jiào 早 zǎo 秋 qiū 时 shí 。 。
林 lín 塘 táng 得 dé 尔 ěr 须 xū 增 zēng 价 jià , , 况 kuàng 与 yǔ 诗 shī 家 jiā 物 wù 色 sè 宜 yí 。 。
咏双白鹭。唐代。雍陶。双鹭应怜水满池,风飘不动顶丝垂。 立当青草人先见,行傍白莲鱼未知。 一足独拳寒雨里,数声相叫早秋时。 林塘得尔须增价,况与诗家物色宜。