小 xiǎo 重 chóng 山 shān 理 lǐ 安 ān 寺 sì - - 姚 yáo 燮 xiè
密 mì 竹 zhú 当 dāng 门 mén 雨 yǔ 气 qì 搜 sōu 。 。 狖 yòu 梯 tī 通 tōng 百 bǎi 折 zhé 、 jiǎn 笕 quán 泉 liú 流 。 。
奔 bēn 厓 yá 断 duàn 涧 jiàn 合 hé 灵 líng 湫 jiǎo 。 。 千 qiān 重 zhòng 翠 cuì 、 dōu 都 xiàng 向 míng 茗 yān 烟 shōu 收 。 。
湖 hú 海 hǎi 任 rèn 沉 chén 浮 fú 。 。 白 bái 云 yún 埋 mái 得 dé 住 zhù 、 gǔ 古 shí 时 qiū 秋 。 。
万 wàn 山 shān 拱 gǒng 笏 hù 佛 fú 当 dāng 楼 lóu 。 。 清 qīng 钟 zhōng 响 xiǎng 、 chén 尘 mèng 梦 yī 一 huí 回 tóu 头 。 。
小重山 理安寺。清代。姚燮。密竹当门雨气搜。狖梯通百折、笕泉流。 奔厓断涧合灵湫。千重翠、都向茗烟收。 湖海任沉浮。白云埋得住、古时秋。 万山拱笏佛当楼。清钟响、尘梦一回头。