更 gēng 漏 lòu 子 zi 睡 shuì 起 qǐ - - 黄 huáng 琬 wǎn 璚 qióng
碧 bì 天 tiān 澄 chéng , , 清 qīng 露 lù 滴 dī 。 。
花 huā 外 wài 数 shù 声 shēng 残 cán 笛 dí 。 。
金 jīn 鸭 yā 冷 lěng , , 玉 yù 屏 píng 空 kōng 。 。
满 mǎn 庭 tíng 秋 qiū 影 yǐng 重 zhòng 。 。
新 xīn 睡 shuì 起 qǐ , , 凤 fèng 钗 chāi 坠 zhuì 。 。
帘 lián 卷 juǎn 月 yuè 光 guāng 如 rú 水 shuǐ 。 。
罗 luó 袖 xiù 薄 báo , , 晚 wǎn 寒 hán 轻 qīng 。 。
小 xiǎo 栏 lán 人 rén 倦 juàn 凭 píng 。 。
更漏子 睡起。清代。黄琬璚。碧天澄,清露滴。 花外数声残笛。 金鸭冷,玉屏空。 满庭秋影重。 新睡起,凤钗坠。 帘卷月光如水。 罗袖薄,晚寒轻。 小栏人倦凭。