寄 jì 文 wén 浩 hào 百 bǎi 法 fǎ - - 齐 qí 己 jǐ
当 dāng 时 shí 六 liù 祖 zǔ 在 zài 黄 huáng 梅 méi , , 五 wǔ 百 bǎi 人 rén 中 zhōng 眼 yǎn 独 dú 开 kāi 。 。
入 rù 室 shì 偈 jì 闻 wén 传 chuán 绝 jué 唱 chàng , , 升 shēng 堂 táng 客 kè 谩 mán 恃 shì 多 duō 才 cái 。 。
铁 tiě 牛 niú 无 wú 用 yòng 成 chéng 真 zhēn 角 jiǎo , , 石 shí 女 nǚ 能 néng 生 shēng 是 shì 圣 shèng 胎 tāi 。 。
闻 wén 说 shuō 欲 yù 抛 pāo 经 jīng 论 lùn 去 qù , , 莫 mò 教 jiào 惆 chóu 怅 chàng 却 què 空 kōng 回 huí 。 。
寄文浩百法。唐代。齐己。当时六祖在黄梅,五百人中眼独开。 入室偈闻传绝唱,升堂客谩恃多才。 铁牛无用成真角,石女能生是圣胎。 闻说欲抛经论去,莫教惆怅却空回。