玉 yù 楼 lóu 春 chūn · · 感 gǎn 旧 jiù - - 史 shǐ 惟 wéi 圆 yuán
青 qīng 山 shān 碧 bì 涧 jiàn 娇 jiāo 歌 gē 舞 wǔ , , 香 xiāng 扑 pū 春 chūn 江 jiāng 浮 fú 绿 lǜ 醑 xǔ 。 。 桃 táo 花 huā 似 shì 笑 xiào 柳 liǔ 如 rú 颦 pín , , 蜡 là 烛 zhú 能 néng 啼 tí 弦 xián 解 jiě 语 yǔ 。 。
重 chóng 来 lái 草 cǎo 没 méi 曾 céng 行 xíng 处 chǔ , , 却 què 倚 yǐ 闲 xián 窗 chuāng 愁 chóu 听 tīng 雨 yǔ 。 。 淡 dàn 烟 yān 轻 qīng 霭 ǎi 一 yī 年 nián 年 nián , , 并 bìng 作 zuò 今 jīn 宵 xiāo 相 xiāng 忆 yì 苦 kǔ 。 。
玉楼春 · 感旧。清代。史惟圆。青山碧涧娇歌舞,香扑春江浮绿醑。桃花似笑柳如颦,蜡烛能啼弦解语。 重来草没曾行处,却倚闲窗愁听雨。淡烟轻霭一年年,并作今宵相忆苦。