咏 yǒng 石 shí 翁 wēng 太 tài 常 cháng 宅 zhái 牡 mǔ 丹 dān - - 尹 yǐn 台 tái
倾 qīng 城 chéng 名 míng 艳 yàn 出 chū 尘 chén 寰 huán , , 独 dú 立 lì 春 chūn 风 fēng 意 yì 自 zì 闲 xián 。 。
素 sù 月 yuè 故 gù 应 yīng 留 liú 雾 wù 佩 pèi , , 青 qīng 山 shān 长 cháng 为 wèi 扫 sǎo 烟 yān 鬟 huán 。 。
瑶 yáo 池 chí 若 ruò 见 jiàn 堪 kān 停 tíng 宴 yàn , , 洛 luò 水 shuǐ 如 rú 逢 féng 可 kě 待 dài 扳 bān 。 。
若 ruò 怪 guài 太 tài 常 cháng 终 zhōng 日 rì 醉 zuì , , 白 bái 头 tóu 端 duān 借 jiè 驻 zhù 欢 huān 颜 yán 。 。
咏石翁太常宅牡丹。明代。尹台。倾城名艳出尘寰,独立春风意自闲。 素月故应留雾佩,青山长为扫烟鬟。 瑶池若见堪停宴,洛水如逢可待扳。 若怪太常终日醉,白头端借驻欢颜。