题 tí 虎 hǔ 树 shù 亭 tíng - - 王 wáng 逢 féng
舟 zhōu 泊 pō 东 dōng 西 xī 客 kè , , 诗 shī 招 zhāo 大 dà 小 xiǎo 青 qīng 。 。
山 shān 高 gāo 白 bái 月 yuè 堕 duò , , 草 cǎo 偃 yǎn 黑 hēi 风 fēng 腥 xīng 。 。
植 zhí 物 wù 钟 zhōng 英 yīng 爽 shuǎng , , 精 jīng 蓝 lán 被 bèi 宠 chǒng 灵 líng 。 。
凉 liáng 阴 yīn 慎 shèn 剪 jiǎn 伐 fá , , 留 liú 护 hù 石 shí 函 hán 经 jīng 。 。
题虎树亭。元代。王逢。舟泊东西客,诗招大小青。 山高白月堕,草偃黑风腥。 植物钟英爽,精蓝被宠灵。 凉阴慎剪伐,留护石函经。