春 chūn 早 zǎo 出 chū 峡 xiá 同 tóng 右 yòu 溪 xī 赋 fù - - 王 wáng 渐 jiàn 逵 kuí
每 měi 凭 píng 泉 quán 石 shí 寄 jì 幽 yōu 心 xīn , , 远 yuǎn 泛 fàn 羚 líng 羊 yáng 得 dé 再 zài 临 lín 。 。
馔 zhuàn 出 chū 鱚 xǐ 鱼 yú 春 chūn 更 gèng 早 zǎo , , 砚 yàn 传 chuán 鸲 qú 鹆 yù 穴 xué 非 fēi 今 jīn 。 。
朝 zhāo 云 yún 暮 mù 雨 yǔ 灵 líng 光 guāng 变 biàn , , 绝 jué 壑 hè 冥 míng 岩 yán 紫 zǐ 翠 cuì 侵 qīn 。 。
嬴 yíng 得 dé 客 kè 怀 huái 无 wú 一 yī 事 shì , , 倚 yǐ 篷 péng 清 qīng 晓 xiǎo 听 tīng 猿 yuán 吟 yín 。 。
春早出峡同右溪赋。明代。王渐逵。每凭泉石寄幽心,远泛羚羊得再临。 馔出鱚鱼春更早,砚传鸲鹆穴非今。 朝云暮雨灵光变,绝壑冥岩紫翠侵。 嬴得客怀无一事,倚篷清晓听猿吟。