平 píng 远 yuǎn 亭 tíng - - 尹 yǐn 廷 tíng 高 gāo
野 yě 水 shuǐ 漫 màn 漫 màn 接 jiē 白 bái 云 yún , , 凭 píng 阑 lán 转 zhuǎn 觉 jué 兴 xìng 撩 liáo 人 rén 。 。
一 yī 川 chuān 芳 fāng 草 cǎo 青 qīng 无 wú 际 jì , , 数 shǔ 点 diǎn 遥 yáo 峰 fēng 淡 dàn 不 bù 真 zhēn 。 。
烟 yān 树 shù 夕 xī 阳 yáng 开 kāi 画 huà 轴 zhóu , , 风 fēng 帆 fān 沙 shā 鸟 niǎo 伴 bàn 吟 yín 身 shēn 。 。
个 gè 中 zhōng 尽 jǐn 有 yǒu 闲 xián 田 tián 地 dì , , 何 hé 必 bì 桃 táo 源 yuán 更 gèng 问 wèn 津 jīn 。 。
平远亭。元代。尹廷高。野水漫漫接白云,凭阑转觉兴撩人。 一川芳草青无际,数点遥峰淡不真。 烟树夕阳开画轴,风帆沙鸟伴吟身。 个中尽有闲田地,何必桃源更问津。