寄 jì 高 gāo 令 lìng - - 苏 sū 轼 shì
满 mǎn 地 dì 春 chūn 风 fēng 扫 sǎo 落 luò 花 huā , , 几 jǐ 番 fān 曾 céng 醉 zuì 长 zhǎng 官 guān 衙 yá 。 。
诗 shī 成 chéng 锦 jǐn 绣 xiù 开 kāi 胸 xiōng 臆 yì , , 论 lùn 极 jí 冰 bīng 霜 shuāng 绕 rào 齿 chǐ 牙 yá 。 。
别 bié 后 hòu 与 yǔ 谁 shuí 同 tóng 把 bǎ 酒 jiǔ , , 客 kè 中 zhōng 无 wú 日 rì 不 bù 思 sī 家 jiā 。 。
田 tián 园 yuán 知 zhī 有 yǒu 儿 ér 孙 sūn 委 wěi , , 早 zǎo 晚 wǎn 扁 piān 舟 zhōu 到 dào 海 hǎi 涯 yá 。 。
寄高令。宋代。苏轼。满地春风扫落花,几番曾醉长官衙。 诗成锦绣开胸臆,论极冰霜绕齿牙。 别后与谁同把酒,客中无日不思家。 田园知有儿孙委,早晚扁舟到海涯。