江 jiāng 西 xī 一 yī 首 shǒu - - 苏 sū 轼 shì
江 jiāng 西 xī 山 shān 水 shuǐ 真 zhēn 吾 wú 邦 bāng , , 白 bái 沙 shā 翠 cuì 竹 zhú 石 shí 底 dǐ 江 jiāng 。 。
舟 zhōu 行 xíng 十 shí 里 lǐ 磨 mó 九 jiǔ 泷 lóng , , 篙 gāo 声 shēng 荦 luò 确 què 相 xiāng 舂 chōng 撞 zhuàng 。 。
醉 zuì 卧 wò 欲 yù 醒 xǐng 闻 wén 淙 cóng 淙 cóng , , 直 zhí 欲 yù 一 yī 口 kǒu 吸 xī 老 lǎo 庞 páng 。 。
何 hé 人 rén 得 dé 隽 juàn 窥 kuī 鱼 yú 矼 gāng , , 举 jǔ 叉 chā 绝 jué 叫 jiào 尺 chǐ 鲤 lǐ 双 shuāng 。 。
江西一首。宋代。苏轼。江西山水真吾邦,白沙翠竹石底江。 舟行十里磨九泷,篙声荦确相舂撞。 醉卧欲醒闻淙淙,直欲一口吸老庞。 何人得隽窥鱼矼,举叉绝叫尺鲤双。