放 fàng 慵 yōng - - 王 wáng 畛 zhěn
愁 chóu 到 dào 心 xīn 常 cháng 结 jié , , 事 shì 过 guò 心 xīn 自 zì 凉 liáng 。 。
幽 yōu 忧 yōu 漫 màn 成 chéng 疾 jí , , 慵 yōng 放 fàng 且 qiě 何 hé 妨 fáng 。 。
笼 lóng 鹤 hè 声 shēng 难 nán 出 chū , , 床 chuáng 龟 guī 息 xī 稳 wěn 藏 cáng 。 。
浮 fú 生 shēng 付 fù 天 tiān 地 dì , , 澄 chéng 虑 lǜ 博 bó 山 shān 香 xiāng 。 。
放慵。元代。王畛。愁到心常结,事过心自凉。 幽忧漫成疾,慵放且何妨。 笼鹤声难出,床龟息稳藏。 浮生付天地,澄虑博山香。