洞 dòng 庭 tíng 东 dōng 山 shān 诗 shī 七 qī 首 shǒu 其 qí 一 yī 太 tài 湖 hú - - 文 wén 徵 zhēng 明 míng
沙 shā 渚 zhǔ 依 yī 依 yī 云 yún 不 bù 动 dòng , , 风 fēng 烟 yān 漠 mò 漠 mò 鸟 niǎo 飞 fēi 回 huí 。 。
横 héng 空 kōng 暝 míng 色 sè 翻 fān 波 bō 去 qù , , 绝 jué 岛 dǎo 秋 qiū 声 shēng 绕 rào 树 shù 来 lái 。 。
今 jīn 古 gǔ 奔 bēn 腾 téng 疑 yí 地 dì 尽 jǐn , , 东 dōng 南 nán 伟 wěi 丽 lì 自 zì 天 tiān 开 kāi 。 。
眼 yǎn 中 zhōng 浩 hào 荡 dàng 扁 piān 舟 zhōu 在 zài , , 欲 yù 唤 huàn 鸱 chī 夷 yí 酹 lèi 一 yī 杯 bēi 。 。
洞庭东山诗七首 其一 太湖。明代。文徵明。沙渚依依云不动,风烟漠漠鸟飞回。 横空暝色翻波去,绝岛秋声绕树来。 今古奔腾疑地尽,东南伟丽自天开。 眼中浩荡扁舟在,欲唤鸱夷酹一杯。