散 sàn 发 fà - - 陆 lù 游 yóu
散 sàn 发 fà 垂 chuí 肩 jiān 懒 lǎn 更 gèng 簪 zān , , 一 yī 窗 chuāng 竹 zhú 水 shuǐ 对 duì 萧 xiāo 森 sēn 。 。
从 cóng 来 lái 耻 chǐ 作 zuò 资 zī 身 shēn 策 cè , , 老 lǎo 去 qù 终 zhōng 怀 huái 报 bào 国 guó 心 xīn 。 。
雷 léi 起 qǐ 鼻 bí 端 duān 秋 qiū 枕 zhěn 石 shí , , 泉 quán 鸣 míng 指 zhǐ 下 xià 夜 yè 横 héng 琴 qín 。 。
不 bù 缘 yuán 羸 léi 病 bìng 愁 chóu 迎 yíng 客 kè , , 经 jīng 岁 suì 何 hé 人 rén 肯 kěn 见 jiàn 临 lín 。 。
散发。宋代。陆游。散发垂肩懒更簪,一窗竹水对萧森。 从来耻作资身策,老去终怀报国心。 雷起鼻端秋枕石,泉鸣指下夜横琴。 不缘羸病愁迎客,经岁何人肯见临。