作 zuò 雪 xuě 寒 hán 甚 shén 有 yǒu 赋 fù - - 陆 lù 游 yóu
云 yún 暝 míng 风 fēng 号 hào 得 dé 我 wǒ 惊 jīng , , 砚 yàn 池 chí 转 zhuǎn 盼 pàn 已 yǐ 生 shēng 冰 bīng 。 。
窗 chuāng 间 jiān 顿 dùn 失 shī 疏 shū 梅 méi 影 yǐng , , 枕 zhěn 上 shàng 空 kōng 闻 wén 断 duàn 雁 yàn 声 shēng 。 。
公 gōng 子 zǐ 皂 zào 貂 diāo 方 fāng 痛 tòng 饮 yǐn , , 农 nóng 家 jiā 黄 huáng 犊 dú 正 zhèng 深 shēn 耕 gēng 。 。
老 lǎo 人 rén 别 bié 有 yǒu 超 chāo 然 rán 处 chù , , 一 yī 首 shǒu 清 qīng 诗 shī 信 xìn 笔 bǐ 成 chéng 。 。
作雪寒甚有赋。宋代。陆游。云暝风号得我惊,砚池转盼已生冰。 窗间顿失疏梅影,枕上空闻断雁声。 公子皂貂方痛饮,农家黄犊正深耕。 老人别有超然处,一首清诗信笔成。