黄 huáng 几 jǐ 复 fù 自 zì 海 hǎi 上 shàng 寄 jì 惠 huì 金 jīn 液 yè 三 sān 十 shí 两 liǎng 且 qiě 曰 yuē 唯 wéi 有 yǒu 德 dé 之 zhī 士 shì 宜 yí 享 xiǎng 将 jiāng 以 yǐ 排 pái 荡 dàng 阴 yīn 邪 xié 守 shǒu 卫 wèi 真 zhēn 火 huǒ 幸 xìng 不 bù 以 yǐ 凡 fán 物 wù 畜 chù 之 zhī 戏 xì 答 dá - - 黄 huáng 庭 tíng 坚 jiān
皱 zhòu 面 miàn 黄 huáng 须 xū 已 yǐ 一 yī 翁 wēng , , 樽 zūn 前 qián 犹 yóu 发 fā 少 shào 年 nián 红 hóng 。 。
金 jīn 丹 dān 乞 qǐ 与 yǔ 烦 fán 真 zhēn 友 yǒu , , 只 zhǐ 恐 kǒng 无 wú 名 míng 帝 dì 籍 jí 中 zhōng 。 。
黄几复自海上寄惠金液三十两且曰唯有德之士宜享将以排荡阴邪守卫真火幸不以凡物畜之戏答。宋代。黄庭坚。皱面黄须已一翁,樽前犹发少年红。 金丹乞与烦真友,只恐无名帝籍中。