和 hé 邢 xíng 惇 dūn 夫 fū 秋 qiū 怀 huái 十 shí 首 shǒu 其 qí 十 shí - - 黄 huáng 庭 tíng 坚 jiān
邢 xíng 子 zi 卧 wò 北 běi 窗 chuāng , , 吟 yín 秋 qiū 意 yì 少 shǎo 悰 cóng 。 。
读 dú 书 shū 用 yòng 意 yì 苦 kǔ , , 呕 ǒu 血 xuè 惊 jīng 乃 nǎi 翁 wēng 。 。
安 ān 得 dé 和 hé 扁 biǎn 辈 bèi , , 为 wèi 浣 huàn 学 xué 古 gǔ 胸 xiōng 。 。
肺 fèi 热 rè 今 jīn 好 hǎo 否 fǒu , , 微 wēi 凉 liáng 生 shēng 井 jǐng 桐 tóng 。 。
和邢惇夫秋怀十首 其十。宋代。黄庭坚。邢子卧北窗,吟秋意少悰。 读书用意苦,呕血惊乃翁。 安得和扁辈,为浣学古胸。 肺热今好否,微凉生井桐。