次 cì 朴 pǔ 翁 wēng 游 yóu 兰 lán 亭 tíng 韵 yùn - - 姜 jiāng 夔 kuí
亚 yà 字 zì 桥 qiáo 亭 tíng 面 miàn 面 miàn 风 fēng , , 六 liù 人 rén 同 tóng 坐 zuò 树 shù 阴 yīn 中 zhōng 。 。
松 sōng 交 jiāo 归 guī 路 lù 如 rú 留 liú 客 kè , , 石 shí 碍 ài 流 liú 杯 bēi 故 gù 恼 nǎo 公 gōng 。 。
山 shān 色 sè 最 zuì 怜 lián 秦 qín 望 wàng 绿 lǜ , , 野 yě 花 huā 只 zhǐ 作 zuò 晋 jìn 时 shí 红 hóng 。 。
夕 xī 阳 yáng 啼 tí 鸟 niǎo 人 rén 将 jiāng 散 sàn , , 俯 fǔ 仰 yǎng 兴 xìng 怀 huái 自 zì 昔 xī 同 tóng 。 。
次朴翁游兰亭韵。宋代。姜夔。亚字桥亭面面风,六人同坐树阴中。 松交归路如留客,石碍流杯故恼公。 山色最怜秦望绿,野花只作晋时红。 夕阳啼鸟人将散,俯仰兴怀自昔同。