奉 fèng 贺 hè 颜 yán 使 shǐ 君 jūn 真 zhēn 卿 qīng 二 èr 十 shí 八 bā 郎 láng 隔 gé 绝 jué 自 zì 河 hé 北 běi 远 yuǎn 归 guī - - 皎 jiǎo 然 rán
相 xiāng 失 shī 值 zhí 氛 fēn 烟 yān , , 才 cái 应 yīng 掌 zhǎng 上 shàng 年 nián 。 。
久 jiǔ 离 lí 惊 jīng 貌 mào 长 cháng , , 多 duō 难 nán 喜 xǐ 身 shēn 全 quán 。 。
比 bǐ 信 xìn 尚 shàng 书 shū 重 zhòng , , 如 rú 威 wēi 太 tài 守 shǒu 怜 lián 。 。
满 mǎn 庭 tíng 看 kàn 玉 yù 树 shù , , 更 gèng 有 yǒu 一 yī 枝 zhī 连 lián 。 。
奉贺颜使君真卿二十八郎隔绝自河北远归。唐代。皎然。相失值氛烟,才应掌上年。 久离惊貌长,多难喜身全。 比信尚书重,如威太守怜。 满庭看玉树,更有一枝连。