蕲 qí 口 kǒu - - 黄 huáng 景 jǐng 仁 rén
隔 gé 滩 tān 渔 yú 父 fù 罢 bà 叩 kòu 舷 xián , , 鴐 gē 鹅 é 四 sì 起 qǐ 黄 huáng 沙 shā 田 tián 。 。
殷 yīn 床 chuáng 钟 zhōng 韵 yùn 散 sàn 淮 huái 树 shù , , 拍 pāi 枕 zhěn 水 shuǐ 声 shēng 回 huí 楚 chǔ 船 chuán 。 。
涂 tú 山 shān 残 cán 月 yuè 落 luò 将 jiāng 尽 jǐn , , 蕲 qí 城 chéng 夜 yè 火 huǒ 寒 hán 不 bù 然 rán 。 。
中 zhōng 宵 xiāo 冰 bīng 雪 xuě 悄 qiāo 难 nán 寐 mèi , , 苦 kǔ 调 diào 哦 ó 彻 chè 朝 zhāo 霞 xiá 天 tiān 。 。
蕲口。清代。黄景仁。隔滩渔父罢叩舷,鴐鹅四起黄沙田。 殷床钟韵散淮树,拍枕水声回楚船。 涂山残月落将尽,蕲城夜火寒不然。 中宵冰雪悄难寐,苦调哦彻朝霞天。