辰 chén 阳 yáng 道 dào 中 zhōng - - 黄 huáng 景 jǐng 仁 rén
戎 róng 溪 xī 溪 xī 头 tóu 桃 táo 柳 liǔ 春 chūn , , 龙 lóng 标 biāo 城 chéng 畔 pàn 雨 yǔ 如 rú 尘 chén 。 。
山 shān 通 tōng 黔 qián 蜀 shǔ 多 duō 逢 féng 瘴 zhàng , , 地 dì 雉 zhì 蛮 mán 獠 liáo 喜 xǐ 遇 yù 人 rén 。 。
但 dàn 听 tīng 乌 wū 啼 tí 能 néng 堕 duò 泪 lèi , , 况 kuàng 看 kàn 鸳 yuān 跕 diǎn 更 gèng 伤 shāng 神 shén 。 。
功 gōng 名 míng 自 zì 昔 xī 犹 yóu 如 rú 此 cǐ , , 莫 mò 为 wèi 漂 piāo 零 líng 怨 yuàn 此 cǐ 身 shēn 。 。
辰阳道中。清代。黄景仁。戎溪溪头桃柳春,龙标城畔雨如尘。 山通黔蜀多逢瘴,地雉蛮獠喜遇人。 但听乌啼能堕泪,况看鸳跕更伤神。 功名自昔犹如此,莫为漂零怨此身。