咏 yǒng 怀 huái 古 gǔ 迹 jī ( ( 其 qí 三 sān ) ) - - 杜 dù 甫 fǔ
群 qún 山 shān 万 wàn 壑 hè 赴 fù 荆 jīng 门 mén , , 生 shēng 长 zhǎng 明 míng 妃 fēi 尚 shàng 有 yǒu 村 cūn 。 。
一 yī 去 qù 紫 zǐ 台 tái 连 lián 朔 shuò 漠 mò , , 独 dú 留 liú 青 qīng 冢 zhǒng 向 xiàng 黄 huáng 昏 hūn 。 。
画 huà 图 tú 省 shěng 识 shí 春 chūn 风 fēng 面 miàn , , 环 huán 珮 pèi 空 kōng 归 guī 夜 yè 月 yuè 魂 hún 。 。
千 qiān 载 zǎi 琵 pí 琶 pá 作 zuò 胡 hú 语 yǔ , , 分 fēn 明 míng 怨 yuàn 恨 hèn 曲 qǔ 中 zhōng 论 lùn 。 。
咏怀古迹(其三)。唐代。杜甫。群山万壑赴荆门,生长明妃尚有村。 一去紫台连朔漠,独留青冢向黄昏。 画图省识春风面,环珮空归夜月魂。 千载琵琶作胡语,分明怨恨曲中论。