春 chūn 尽 jǐn 感 gǎn 兴 xīng - - 杨 yáng 万 wàn 里 lǐ
春 chūn 事 shì 匆 cōng 匆 cōng 掠 lüè 眼 yǎn 过 guò , , 落 luò 花 huā 寂 jì 寂 jì 奈 nài 愁 chóu 何 hé 。 。
故 gù 人 rén 南 nán 北 běi 音 yīn 书 shū 少 shǎo , , 野 yě 渡 dù 东 dōng 西 xī 芳 fāng 草 cǎo 多 duō 。 。
笋 sǔn 借 jiè 一 yī 风 fēng 争 zhēng 作 zuò 竹 zhú , , 燕 yàn 分 fēn 数 shù 子 zi 别 bié 成 chéng 窠 kē 。 。
青 qīng 灯 dēng 白 bái 酒 jiǔ 长 cháng 亭 tíng 夜 yè , , 不 bù 胜 shèng 孤 gū 舟 zhōu 兀 wù 绿 lǜ 波 bō 。 。
春尽感兴。宋代。杨万里。春事匆匆掠眼过,落花寂寂奈愁何。 故人南北音书少,野渡东西芳草多。 笋借一风争作竹,燕分数子别成窠。 青灯白酒长亭夜,不胜孤舟兀绿波。