夜 yè 宿 sù 山 shān 寺 sì - - 李 lǐ 白 bái
危 wēi 楼 lóu 高 gāo 百 bǎi 尺 chǐ , , 手 shǒu 可 kě 摘 zhāi 星 xīng 辰 chén 。 。
不 bù 敢 gǎn 高 gāo 声 shēng 语 yǔ , , 恐 kǒng 惊 jīng 天 tiān 上 shàng 人 rén 。 。
夜宿山寺。唐代。李白。危楼高百尺,手可摘星辰。 不敢高声语,恐惊天上人。