与 yǔ 朱 zhū 古 gǔ 平 píng 饮 yǐn 山 shān 中 zhōng 和 hé 萧 xiāo 敬 jìng 夫 fū 韵 yùn - - 文 wén 天 tiān 祥 xiáng
江 jiāng 山 shān 自 zì 足 zú 引 yǐn 千 qiān 杯 bēi , , 况 kuàng 有 yǒu 如 rú 今 jīn 此 cǐ 客 kè 哉 zāi 。 。
石 shí 室 shì 只 zhǐ 还 hái 湖 hú 守 shǒu 住 zhù , , 芦 lú 峰 fēng 曾 céng 屈 qū 晦 huì 翁 wēng 来 lái 。 。
酒 jiǔ 酣 hān 剩 shèng 有 yǒu 诗 shī 酬 chóu 唱 chàng , , 步 bù 倦 juàn 何 hé 妨 fáng 车 chē 马 mǎ 回 huí 。 。
游 yóu 遍 biàn 此 cǐ 山 shān 方 fāng 可 kě 别 bié , , 北 běi 崖 yá 莫 mò 遣 qiǎn 晓 xiǎo 云 yún 开 kāi 。 。
与朱古平饮山中和萧敬夫韵。宋代。文天祥。江山自足引千杯,况有如今此客哉。 石室只还湖守住,芦峰曾屈晦翁来。 酒酣剩有诗酬唱,步倦何妨车马回。 游遍此山方可别,北崖莫遣晓云开。