览 lǎn 镜 jìng 见 jiàn 须 xū 髯 rán 消 xiāo 落 luò 为 wèi 之 zhī 流 liú 涕 tì - - 文 wén 天 tiān 祥 xiáng
万 wàn 里 lǐ 飘 piāo 零 líng 等 děng 一 yī 毫 háo , , 满 mǎn 前 qián 风 fēng 景 jǐng 恨 hèn 滔 tāo 滔 tāo 。 。
泪 lèi 如 rú 杜 dù 宇 yǔ 喉 hóu 中 zhōng 血 xuè , , 须 xū 似 shì 苏 sū 郎 láng 节 jié 上 shàng 旄 máo 。 。
今 jīn 日 rì 形 xíng 骸 hái 迟 chí 一 yī 死 sǐ , , 向 xiàng 来 lái 事 shì 业 yè 竟 jìng 徒 tú 劳 láo 。 。
青 qīng 山 shān 是 shì 我 wǒ 安 ān 魂 hún 处 chù , , 清 qīng 梦 mèng 时 shí 时 shí 赋 fù 大 dà 刀 dāo 。 。
览镜见须髯消落为之流涕。宋代。文天祥。万里飘零等一毫,满前风景恨滔滔。 泪如杜宇喉中血,须似苏郎节上旄。 今日形骸迟一死,向来事业竟徒劳。 青山是我安魂处,清梦时时赋大刀。