荒 huāng 径 jìng 其 qí 一 yī - - 释 shì 文 wén 珦 xiàng
荒 huāng 径 jìng 入 rù 林 lín 微 wēi , , 蓬 péng 庐 lú 客 kè 到 dào 稀 xī 。 。
苔 tái 痕 hén 侵 qīn 药 yào 裹 guǒ , , 山 shān 色 sè 冷 lěng 吟 yín 衣 yī 。 。
蚯 qiū 蚓 yǐn 耕 gēng 泥 ní 起 qǐ , , 蜻 qīng 蜓 tíng 点 diǎn 水 shuǐ 飞 fēi 。 。
坐 zuò 来 lái 忘 wàng 万 wàn 事 shì , , 静 jìng 看 kàn 宿 sù 云 yún 归 guī 。 。
荒径 其一。宋代。释文珦。荒径入林微,蓬庐客到稀。 苔痕侵药裹,山色冷吟衣。 蚯蚓耕泥起,蜻蜓点水飞。 坐来忘万事,静看宿云归。