海 hǎi 棠 táng 露 lù - - 李 lǐ 俊 jùn 民 mín
轻 qīng 风 fēng 袅 niǎo 袅 niǎo 泛 fàn 崇 chóng 光 guāng , , 长 cháng 恨 hèn 司 sī 花 huā 不 bù 与 yǔ 香 xiāng 。 。
春 chūn 睡 shuì 一 yī 声 shēng 莺 yīng 唤 huàn 起 qǐ , , 却 què 教 jiào 老 lǎo 眼 yǎn 见 jiàn 啼 tí 妆 zhuāng 。 。
海棠露。元代。李俊民。轻风袅袅泛崇光,长恨司花不与香。 春睡一声莺唤起,却教老眼见啼妆。