对 duì 残 cán 春 chūn - - 刘 liú 沧 cāng
杨 yáng 花 huā 漠 mò 漠 mò 暗 àn 长 zhǎng 堤 dī , , 春 chūn 尽 jìn 人 rén 愁 chóu 鸟 niǎo 又 yòu 啼 tí 。 。
鬓 bìn 发 fà 近 jìn 来 lái 生 shēng 处 chù 白 bái , , 家 jiā 园 yuán 几 jǐ 向 xiàng 梦 mèng 中 zhōng 迷 mí 。 。
霏 fēi 微 wēi 远 yuǎn 树 shù 荒 huāng 郊 jiāo 外 wài , , 牢 láo 落 luò 空 kōng 城 chéng 夕 xī 照 zhào 西 xī 。 。
唯 wéi 有 yǒu 年 nián 光 guāng 堪 kān 自 zì 惜 xī , , 不 bù 胜 shèng 烟 yān 草 cǎo 日 rì 萋 qī 萋 qī 。 。
对残春。唐代。刘沧。杨花漠漠暗长堤,春尽人愁鸟又啼。 鬓发近来生处白,家园几向梦中迷。 霏微远树荒郊外,牢落空城夕照西。 唯有年光堪自惜,不胜烟草日萋萋。