爽 shuǎng 籁 lài 亭 tíng 为 wèi 右 yòu 明 míng 赋 fù - - 伍 wǔ 瑞 ruì 隆 lóng
群 qún 嚣 xiāo 息 xī 尽 jǐn 地 dì 逾 yú 偏 piān , , 爽 shuǎng 籁 lài 泠 líng 泠 líng 秋 qiū 可 kě 怜 lián 。 。
辋 wǎng 口 kǒu 有 yǒu 湖 hú 歌 gē 自 zì 诧 chà , , 苏 sū 门 mén 拥 yōng 膝 xī 啸 xiào 为 wèi 缘 yuán 。 。
清 qīng 音 yīn 信 xìn 许 xǔ 兼 jiān 山 shān 水 shuǐ , , 幽 yōu 响 xiǎng 谁 shuí 应 yīng 别 bié 地 dì 天 tiān 。 。
最 zuì 是 shì 北 běi 窗 chuāng 天 tiān 际 jì 想 xiǎng , , 到 dào 来 lái 吾 wú 意 yì 亦 yì 翛 xiāo 然 rán 。 。
爽籁亭为右明赋。明代。伍瑞隆。群嚣息尽地逾偏,爽籁泠泠秋可怜。 辋口有湖歌自诧,苏门拥膝啸为缘。 清音信许兼山水,幽响谁应别地天。 最是北窗天际想,到来吾意亦翛然。