春 chūn 日 rì 醉 zuì 卧 wò 戏 xì 效 xiào 太 tài 白 bái - - 祝 zhù 允 yǔn 明 míng
春 chūn 风 fēng 入 rù 芳 fāng 壶 hú , , 吹 chuī 出 chū 椒 jiāo 兰 lán 香 xiāng 。 。
累 lèi 酌 zhuó 无 wú 劝 quàn 酬 chóu , , 颓 tuí 然 rán 倚 yǐ 东 dōng 床 chuáng 。 。
仙 xiān 人 rén 满 mǎn 瑶 yáo 京 jīng , , 处 chǔ 处 chù 相 xiāng 迎 yíng 将 jiāng 。 。
携 xié 手 shǒu 观 guān 大 dà 鸿 hóng , , 高 gāo 揖 yī 辞 cí 虞 yú 唐 táng 。 。
人 rén 生 shēng 若 ruò 无 wú 梦 mèng , , 终 zhōng 世 shì 无 wú 鸿 hóng 荒 huāng 。 。
春日醉卧戏效太白。明代。祝允明。春风入芳壶,吹出椒兰香。 累酌无劝酬,颓然倚东床。 仙人满瑶京,处处相迎将。 携手观大鸿,高揖辞虞唐。 人生若无梦,终世无鸿荒。