辞 cí 朝 cháo 出 chū 城 chéng 借 jiè 宿 sù 清 qīng 化 huà 寺 sì - - 程 chéng 敏 mǐn 政 zhèng
早 zǎo 脱 tuō 朝 cháo 簪 zān 出 chū 帝 dì 城 chéng , , 喜 xǐ 分 fēn 禅 chán 榻 tà 坐 zuò 深 shēn 更 gēng 。 。
便 biàn 疑 yí 身 shēn 在 zài 山 shān 中 zhōng 住 zhù , , 追 zhuī 笑 xiào 诗 shī 从 cóng 马 mǎ 上 shàng 成 chéng 。 。
把 bǎ 钓 diào 未 wèi 应 yīng 归 guī 计 jì 拙 zhuō , , 照 zhào 人 rén 偏 piān 爱 ài 佛 fó 灯 dēng 明 míng 。 。
枕 zhěn 酣 hān 一 yī 夜 yè 清 qīng 无 wú 梦 mèng , , 蕉 jiāo 鹿 lù 当 dāng 年 nián 亦 yì 浪 làng 惊 jīng 。 。
辞朝出城借宿清化寺。明代。程敏政。早脱朝簪出帝城,喜分禅榻坐深更。 便疑身在山中住,追笑诗从马上成。 把钓未应归计拙,照人偏爱佛灯明。 枕酣一夜清无梦,蕉鹿当年亦浪惊。