赋 fù 得 dé 长 cháng 干 gàn 柳 liǔ - - 黄 huáng 姬 jī 水 shuǐ
春 chūn 烟 yān 袅 niǎo 袅 niǎo 雨 yǔ 蒙 méng 蒙 méng , , 梁 liáng 苑 yuàn 隋 suí 堤 dī 一 yī 梦 mèng 中 zhōng 。 。
纤 xiān 叶 yè 空 kōng 怜 lián 半 bàn 江 jiāng 水 shuǐ , , 残 cán 丝 sī 犹 yóu 怯 qiè 五 wǔ 更 gēng 风 fēng 。 。
永 yǒng 丰 fēng 园 yuán 里 lǐ 情 qíng 无 wú 限 xiàn , , 苏 sū 小 xiǎo 门 mén 前 qián 路 lù 乍 zhà 通 tōng 。 。
寄 jì 语 yǔ 飞 fēi 花 huā 好 hǎo 栖 qī 泊 pō , , 莫 mò 教 jiào 飘 piāo 荡 dàng 恨 hèn 西 xī 东 dōng 。 。
赋得长干柳。明代。黄姬水。春烟袅袅雨蒙蒙,梁苑隋堤一梦中。 纤叶空怜半江水,残丝犹怯五更风。 永丰园里情无限,苏小门前路乍通。 寄语飞花好栖泊,莫教飘荡恨西东。