汴 biàn 梁 liáng - - 傅 fù 若 ruò 金 jīn
汴 biàn 上 shàng 荒 huāng 城 chéng 绕 rào 故 gù 宫 gōng , , 山 shān 头 tóu 危 wēi 石 shí 堕 duò 秋 qiū 风 fēng 。 。
夷 yí 门 mén 市 shì 起 qǐ 闻 wén 嘶 sī 马 mǎ , , 梁 liáng 苑 yuàn 樵 qiáo 归 guī 见 jiàn 断 duàn 鸿 hóng 。 。
斗 dòu 草 cǎo 尚 shàng 馀 yú 残 cán 后 hòu 碧 bì , , 进 jìn 花 huā 无 wú 复 fù 盛 shèng 时 shí 红 hóng 。 。
欲 yù 登 dēng 高 gāo 处 chù 肠 cháng 先 xiān 断 duàn , , 满 mǎn 目 mù 闲 xián 愁 chóu 赋 fù 未 wèi 工 gōng 。 。
汴梁。元代。傅若金。汴上荒城绕故宫,山头危石堕秋风。 夷门市起闻嘶马,梁苑樵归见断鸿。 斗草尚馀残后碧,进花无复盛时红。 欲登高处肠先断,满目闲愁赋未工。