初 chū 至 zhì 燕 yān 京 jīng 宿 sù 报 bào 国 guó 寺 sì 英 yīng 上 shàng 人 rén 房 fáng - - 欧 ōu 大 dà 任 rèn
长 cháng 途 tú 日 rì 暮 mù 叩 kòu 僧 sēng 扉 fēi , , 疑 yí 入 rù 名 míng 山 shān 坐 zuò 翠 cuì 微 wēi 。 。
高 gāo 阁 gé 佛 fó 灯 dēng 留 liú 客 kè 枕 zhěn , , 中 zhōng 天 tiān 禅 chán 月 yuè 照 zhào 征 zhēng 衣 yī 。 。
不 bù 堪 kān 夜 yè 梦 mèng 仍 réng 南 nán 去 qù , , 已 yǐ 听 tīng 春 chūn 鸿 hóng 尽 jǐn 北 běi 飞 fēi 。 。
回 huí 首 shǒu 缁 zī 尘 chén 心 xīn 独 dú 远 yuǎn , , 欲 yù 从 cóng 初 chū 地 dì 得 dé 皈 guī 依 yī 。 。
初至燕京宿报国寺英上人房。明代。欧大任。长途日暮叩僧扉,疑入名山坐翠微。 高阁佛灯留客枕,中天禅月照征衣。 不堪夜梦仍南去,已听春鸿尽北飞。 回首缁尘心独远,欲从初地得皈依。