和 hé 黎 lí 似 shì 仲 zhòng 灼 zhuó 霞 xiá 亭 tíng - - 释 shì 今 jīn 无 wú
久 jiǔ 从 cóng 绿 lǜ 水 shuǐ 想 xiǎng 朱 zhū 亭 tíng , , 月 yuè 挂 guà 枝 zhī 头 tóu 树 shù 挂 guà 棂 líng 。 。
风 fēng 静 jìng 几 jǐ 人 rén 闻 wén 过 guò 雁 yàn , , 光 guāng 寒 hán 惟 wéi 尔 ěr 见 jiàn 飞 fēi 星 xīng 。 。
能 néng 消 xiāo 笋 sǔn 味 wèi 先 xiān 冬 dōng 日 rì , , 自 zì 舞 wǔ 衫 shān 尘 chén 慰 wèi 旧 jiù 形 xíng 。 。
我 wǒ 亦 yì 依 yī 依 yī 云 yún 影 yǐng 下 xià , , 感 gǎn 君 jūn 纯 chún 德 dé 爱 ài 芳 fāng 馨 xīn 。 。
和黎似仲灼霞亭。明代。释今无。久从绿水想朱亭,月挂枝头树挂棂。 风静几人闻过雁,光寒惟尔见飞星。 能消笋味先冬日,自舞衫尘慰旧形。 我亦依依云影下,感君纯德爱芳馨。