寄 jì 介 jiè 子 zǐ - - 释 shì 函 hán 可 kě
风 fēng 雨 yǔ 隋 suí 堤 dī 上 shàng , , 相 xiàng 逢 féng 泪 lèi 尽 jǐn 弹 dàn 。 。
只 zhǐ 今 jīn 桥 qiáo 畔 pàn 柳 liǔ , , 应 yīng 念 niàn 老 lǎo 僧 sēng 寒 hán 。 。
寄介子。明代。释函可。风雨隋堤上,相逢泪尽弹。 只今桥畔柳,应念老僧寒。