始 shǐ 闻 wén 蝉 chán 声 shēng - - 阮 ruǎn 恩 ēn 滦 luán
日 rì 午 wǔ 风 fēng 暄 xuān 次 cì 第 dì 鸣 míng , , 翛 xiāo 然 rán 一 yī 碧 bì 树 shù 无 wú 情 qíng 。 。
好 hǎo 音 yīn 为 wèi 报 bào 黄 huáng 梅 méi 出 chū , , 雅 yǎ 奏 zòu 疑 yí 翻 fān 白 bái 苎 zhù 轻 qīng 。 。
弄 nòng 舌 shé 我 wǒ 怜 lián 才 cái 语 yǔ 涩 sè , , 上 shàng 头 tou 人 rén 爱 ài 鬓 bìn 丝 sī 青 qīng 。 。
莫 mò 矜 jīn 倚 yǐ 托 tuō 清 qīng 高 gāo 甚 shén , , 应 yīng 悔 huǐ 秋 qiū 来 lái 玉 yù 露 lù 零 líng 。 。
始闻蝉声。清代。阮恩滦。日午风暄次第鸣,翛然一碧树无情。 好音为报黄梅出,雅奏疑翻白苎轻。 弄舌我怜才语涩,上头人爱鬓丝青。 莫矜倚托清高甚,应悔秋来玉露零。