登 dēng 小 xiǎo 西 xī 天 tiān 最 zuì 高 gāo 顶 dǐng - - 宋 sòng 永 yǒng 清 qīng
春 chūn 来 lái 梅 méi 柳 liǔ 斗 dòu 芳 fāng 菲 fēi , , 散 sàn 步 bù 清 qīng 溪 xī 到 dào 翠 cuì 微 wēi 。 。
怪 guài 石 shí 枯 kū 藤 téng 迷 mí 野 yě 径 jìng , , 残 cán 枝 zhī 败 bài 叶 yè 拥 yōng 禅 chán 扉 fēi 。 。
踏 tà 开 kāi 觉 jué 路 lù 香 xiāng 生 shēng 履 lǚ , , 振 zhèn 落 luò 天 tiān 花 huā 色 sè 染 rǎn 衣 yī 。 。
更 gèng 上 shàng 一 yī 层 céng 回 huí 首 shǒu 处 chù , , 故 gù 山 shān 遥 yáo 望 wàng 寸 cùn 心 xīn 违 wéi 。 。
登小西天最高顶。清代。宋永清。春来梅柳斗芳菲,散步清溪到翠微。 怪石枯藤迷野径,残枝败叶拥禅扉。 踏开觉路香生履,振落天花色染衣。 更上一层回首处,故山遥望寸心违。