嫁 jià 女 nǚ 诗 shī 其 qí 五 wǔ - - 嵩 sōng 岳 yuè 诸 zhū 仙 xiān
珠 zhū 露 lù 金 jīn 风 fēng 下 xià 界 jiè 秋 qiū , , 汉 hàn 家 jiā 陵 líng 树 shù 冷 lěng 修 xiū 修 xiū 。 。
当 dāng 时 shí 不 bù 得 dé 仙 xiān 桃 táo 力 lì , , 寻 xún 作 zuò 浮 fú 尘 chén 飘 piāo 陇 lǒng 头 tóu 。 。
嫁女诗其五。唐代。嵩岳诸仙。珠露金风下界秋,汉家陵树冷修修。 当时不得仙桃力,寻作浮尘飘陇头。