寄 jì 题 tí 故 gù 明 míng 孙 sūn 白 bái 谷 gǔ 尚 shàng 书 shū 郊 jiāo 园 yuán - - 彭 péng 兆 zhào 荪 sūn
尚 shàng 书 shū 邸 dǐ 第 dì 近 jìn 城 chéng 闉 yīn , , 老 lǎo 屋 wū 当 dāng 年 nián 绰 chuò 楔 xiē 新 xīn 。 。
龙 lóng 汉 hàn 已 yǐ 更 gèng 浮 fú 世 shì 劫 jié , , 莺 yīng 花 huā 犹 yóu 为 wèi 故 gù 侯 hóu 春 chūn 。 。
苍 cāng 黄 huáng 残 cán 卒 zú 哀 āi 庚 gēng 癸 guǐ , , 恻 cè 怆 chuàng 斜 xié 阳 yáng 话 huà 甲 jiǎ 申 shēn 。 。
却 què 指 zhǐ 秦 qín 云 yún 通 tōng 雁 yàn 塞 sāi , , 函 hán 关 guān 西 xī 望 wàng 一 yī 伤 shāng 神 shén 。 。
寄题故明孙白谷尚书郊园。清代。彭兆荪。尚书邸第近城闉,老屋当年绰楔新。 龙汉已更浮世劫,莺花犹为故侯春。 苍黄残卒哀庚癸,恻怆斜阳话甲申。 却指秦云通雁塞,函关西望一伤神。