谢 xiè 刘 liú 伯 bó 升 shēng 愈 yù 疾 jí - - 丁 dīng 鹤 hè 年 nián
故 gù 人 rén 素 sù 擅 shàn 岐 qí 黄 huáng 术 shù , , 今 jīn 我 wǒ 兼 jiān 承 chéng 管 guǎn 鲍 bào 知 zhī 。 。
高 gāo 义 yì 百 bǎi 年 nián 存 cún 古 gǔ 道 dào , , 沉 chén 疴 kē 一 yī 旦 dàn 起 qǐ 神 shén 医 yī 。 。
杏 xìng 林 lín 春 chūn 早 zǎo 繁 fán 花 huā 合 hé , , 橘 jú 井 jǐng 秋 qiū 深 shēn 美 měi 实 shí 垂 chuí 。 。
最 zuì 爱 ài 相 xiāng 酬 chóu 无 wú 长 cháng 物 wù , , 数 shù 篇 piān 清 qīng 绝 jué 盛 shèng 唐 táng 诗 shī 。 。
谢刘伯升愈疾。元代。丁鹤年。故人素擅岐黄术,今我兼承管鲍知。 高义百年存古道,沉疴一旦起神医。 杏林春早繁花合,橘井秋深美实垂。 最爱相酬无长物,数篇清绝盛唐诗。