山 shān 中 zhōng 雪 xuě 后 hòu 颇 pō 有 yǒu 春 chūn 意 yì - - 张 zhāng 嵲 niè
山 shān 明 míng 雪 xuě 犹 yóu 积 jī , , 林 lín 白 bái 梅 méi 已 yǐ 绽 zhàn 。 。
冻 dòng 泉 quán 时 shí 断 duàn 续 xù , , 晴 qíng 云 yún 既 jì 流 liú 烂 làn 。 。
山 shān 空 kōng 樵 qiáo 者 zhě 归 guī , , 树 shù 响 xiǎng 游 yóu 蜂 fēng 散 sàn 。 。
愁 chóu 同 tóng 平 píng 子 zi 多 duō , , 游 yóu 比 bǐ 相 xiàng 如 rú 倦 juàn 。 。
晞 xī 发 fā 近 jìn 阳 yáng 阿 ā , , 长 cháng 歌 gē 何 hé 时 shí 旦 dàn 。 。
山中雪后颇有春意。宋代。张嵲。山明雪犹积,林白梅已绽。 冻泉时断续,晴云既流烂。 山空樵者归,树响游蜂散。 愁同平子多,游比相如倦。 晞发近阳阿,长歌何时旦。