和 hé 元 yuán 介 jiè 之 zhī - - 曹 cáo 勋 xūn
五 wǔ 年 nián 相 xiāng 别 bié 改 gǎi 形 xíng 容 róng , , 又 yòu 向 xiàng 潮 cháo 阳 yáng 识 shí 飓 jù 风 fēng 。 。
萧 xiāo 散 sàn 喜 xǐ 君 jūn 真 zhēn 有 yǒu 道 dào , , 驱 qū 驰 chí 如 rú 我 wǒ 久 jiǔ 无 wú 功 gōng 。 。
一 yī 鸣 míng 遂 suì 堕 duò 尘 chén 埃 āi 里 lǐ , , 九 jiǔ 死 sǐ 馀 yú 生 shēng 患 huàn 难 nàn 中 zhōng 。 。
吊 diào 影 yǐng 自 zì 怜 lián 仍 réng 自 zì 放 fàng , , 钝 dùn 根 gēn 不 bù 复 fù 就 jiù 磨 mó 砻 lóng 。 。
和元介之。宋代。曹勋。五年相别改形容,又向潮阳识飓风。 萧散喜君真有道,驱驰如我久无功。 一鸣遂堕尘埃里,九死馀生患难中。 吊影自怜仍自放,钝根不复就磨砻。