深 shēn 冬 dōng 积 jī 暖 nuǎn 乍 zhà 寒 hán - - 曾 céng 丰 fēng
冬 dōng 令 lìng 将 jiāng 终 zhōng 尚 shàng 未 wèi 霜 shuāng , , 伏 fú 阴 yīn 犹 yóu 强 qiáng 逊 xùn 愆 qiān 阳 yáng 。 。
连 lián 旬 xún 逗 dòu 暖 nuǎn 日 rì 骄 jiāo 放 fàng , , 半 bàn 夜 yè 邀 yāo 寒 hán 风 fēng 怒 nù 张 zhāng 。 。
虫 chóng 不 bù 开 kāi 关 guān 平 píng 引 yǐn 退 tuì , , 木 mù 无 wú 背 bèi 本 běn 隐 yǐn 归 guī 藏 cáng 。 。
道 dào 消 xiāo 固 gù 自 zì 有 yǒu 时 shí 长 zhǎng , , 世 shì 事 shì 那 nà 由 yóu 得 de 汝 rǔ 忙 máng 。 。
深冬积暖乍寒。宋代。曾丰。冬令将终尚未霜,伏阴犹强逊愆阳。 连旬逗暖日骄放,半夜邀寒风怒张。 虫不开关平引退,木无背本隐归藏。 道消固自有时长,世事那由得汝忙。