豁 huò 然 rán 阁 gé - - 程 chéng 俱 jù
云 yún 霞 xiá 堕 duò 西 xī 山 shān , , 飞 fēi 帆 fān 拂 fú 天 tiān 镜 jìng 。 。
谁 shuí 开 kāi 一 yī 窗 chuāng 明 míng , , 纳 nà 此 cǐ 千 qiān 顷 qǐng 静 jìng 。 。
寒 hán 蝉 chán 发 fā 澹 dàn 白 bái , , 一 yī 雨 yǔ 破 pò 孤 gū 迥 jiǒng 。 。
时 shí 邀 yāo 竹 zhú 林 lín 交 jiāo , , 或 huò 尽 jǐn 剡 shàn 溪 xī 兴 xìng 。 。
扁 piān 舟 zhōu 还 hái 北 běi 城 chéng , , 隐 yǐn 隐 yǐn 闻 wén 钟 zhōng 磬 qìng 。 。
豁然阁。宋代。程俱。云霞堕西山,飞帆拂天镜。 谁开一窗明,纳此千顷静。 寒蝉发澹白,一雨破孤迥。 时邀竹林交,或尽剡溪兴。 扁舟还北城,隐隐闻钟磬。