泊 pō 韶 sháo 村 cūn - - 董 dǒng 嗣 sì 杲 gǎo
泛 fàn 然 rán 归 guī 息 xī 苦 kǔ 冬 dōng 阴 yīn , , 小 xiǎo 泊 pō 烟 yān 塍 chéng 却 què 旧 jiù 寻 xún 。 。
荷 hé 叶 yè 久 jiǔ 空 kōng 晴 qíng 浦 pǔ 近 jìn , , 麦 mài 芒 máng 还 hái 吐 tǔ 晚 wǎn 村 cūn 深 shēn 。 。
鲙 kuài 鲈 lú 雨 yǔ 压 yā 还 hái 吴 wú 兴 xīng , , 寄 jì 雁 yàn 云 yún 迷 mí 客 kè 楚 chǔ 心 xīn 。 。
便 biàn 可 kě 放 fàng 怀 huái 天 tiān 地 dì 外 wài , , 揽 lǎn 将 jiāng 奇 qí 思 sī 援 yuán 孤 gū 琴 qín 。 。
泊韶村。宋代。董嗣杲。泛然归息苦冬阴,小泊烟塍却旧寻。 荷叶久空晴浦近,麦芒还吐晚村深。 鲙鲈雨压还吴兴,寄雁云迷客楚心。 便可放怀天地外,揽将奇思援孤琴。