中 zhōng 岩 yán 封 fēng 崇 chóng 寺 sì - - 冯 féng 山 shān
万 wàn 竹 zhú 林 lín 间 jiān 一 yī 径 jìng 升 shēng , , 满 mǎn 岩 yán 金 jīn 碧 bì 静 jìng 香 xiāng 灯 dēng 。 。
飞 fēi 泉 quán 散 sǎn 乱 luàn 垂 chuí 千 qiān 尺 chǐ , , 危 wēi 阁 gé 攲 qī 斜 xié 拥 yōng 数 shù 层 céng 。 。
雨 yǔ 气 qì 或 huò 从 cóng 檐 yán 际 jì 落 luò , , 风 fēng 光 guāng 时 shí 向 xiàng 坐 zuò 中 zhōng 凝 níng 。 。
荒 huāng 碑 bēi 文 wén 字 zì 那 nà 能 néng 读 dú , , 合 hé 眼 yǎn 煎 jiān 茶 chá 问 wèn 老 lǎo 僧 sēng 。 。
中岩封崇寺。宋代。冯山。万竹林间一径升,满岩金碧静香灯。 飞泉散乱垂千尺,危阁攲斜拥数层。 雨气或从檐际落,风光时向坐中凝。 荒碑文字那能读,合眼煎茶问老僧。