吴 wú 虎 hǔ 臣 chén 献 xiàn 书 shū 行 xíng 阙 quē - - 黄 huáng 彦 yàn 平 píng
山 shān 北 běi 山 shān 南 nán 烟 yān 霭 ǎi 横 héng , , 破 pò 烟 yān 啼 tí 鸟 niǎo 已 yǐ 催 cuī 耕 gēng 。 。
能 néng 来 lái 夜 yè 雨 yǔ 连 lián 床 chuáng 语 yǔ , , 大 dà 似 shì 春 chūn 风 fēng 不 bù 世 shì 情 qíng 。 。
琳 lín 馆 guǎn 陆 lù 沉 chén 吾 wú 已 yǐ 老 lǎo , , 金 jīn 门 mén 宠 chǒng 辱 rǔ 子 zi 方 fāng 惊 jīng 。 。
集 jí 贤 xián 学 xué 士 shì 应 yīng 相 xiāng 谓 wèi , , 诗 shī 客 kè 形 xíng 容 róng 太 tài 瘦 shòu 生 shēng 。 。
吴虎臣献书行阙。宋代。黄彦平。山北山南烟霭横,破烟啼鸟已催耕。 能来夜雨连床语,大似春风不世情。 琳馆陆沉吾已老,金门宠辱子方惊。 集贤学士应相谓,诗客形容太瘦生。