和 hé 四 sì 十 shí 伯 bó 父 fù 见 jiàn 寄 jì 二 èr 首 shǒu 其 qí 一 yī - - 慕 mù 容 róng 彦 yàn 逢 féng
入 rù 夏 xià 情 qíng 怀 huái 转 zhuǎn 不 bù 中 zhōng , , 多 duō 愁 chóu 多 duō 病 bìng 愈 yù 乖 guāi 慵 yōng 。 。
匡 kuāng 诗 shī 该 gāi 博 bó 终 zhōng 难 nán 继 jì , , 蒋 jiǎng 径 jìng 幽 yōu 闲 xián 颇 pō 愿 yuàn 从 cóng 。 。
赖 lài 得 dé 古 gǔ 文 wén 消 xiāo 日 rì 月 yuè , , 更 gèng 无 wú 佳 jiā 友 yǒu 话 huà 心 xīn 胸 xiōng 。 。
吾 wú 宗 zōng 幸 xìng 有 yǒu 边 biān 经 jīng 笥 sì , , 却 què 得 de 时 shí 时 shí 一 yī 叩 kòu 钟 zhōng 。 。
和四十伯父见寄二首 其一。宋代。慕容彦逢。入夏情怀转不中,多愁多病愈乖慵。 匡诗该博终难继,蒋径幽闲颇愿从。 赖得古文消日月,更无佳友话心胸。 吾宗幸有边经笥,却得时时一叩钟。